Chương 118: Thâu hoan! (Trộm H =)) )
Cảnh báo: 18++
Mặt trăng lên cao giữa trời, lại từ từ chuyển động.
Trong rừng cây tối âm u, hai bóng đen đồng thời rơi xuống.
“Đại ca, ta có tin tức của hắc linh châu, không, phải là nơi rơi xuống của hắc tinh ngọc bội.” Một người trong đó nói.
“Ở chỗ nào? Mau dẫn ta đi tìm.” Một người khác lộ vẻ rất vội vàng.
“… Ta vẫn chưa xác định được vị trí cụ thể, xin đại ca… cho ta thêm thời gian.”
“Vậy ngươi mau lên một chút, ta vừa được biết Vương của Xích Diễm Quốc – Cô Ngự Hàn đã xuất cung, chúng ta hành sự phải chú ý kín đáo, không nên chuốc lấy phiền phức không cần thiết.”
“Uh, ta biết rồi.”
“Tốt lắm, ngươi trở về đi, đừng để có người phát hiện ra vỏ ngụy trang của mình, mảnh đất này là biên giới giữa hai nước, người nơi nào cũng có, đừng để ai nhận ra.”
“Được. Ta sẽ cẩn thận.”
★
Cùng lúc ấy, Bối Bối ở trong ổ chăn ấm áp, ngủ không biết trời đâu đất đâu.
Đột nhiên, trâm gài tóc bên gối của nàng loáng thoáng phát ra hồng quang, chỉ một lát thì biến mất, sau đó lại lóe ra lần nữa, rồi càng ngày càng sáng, đến mức vô cùng chói mắt, giống như đang dự báo cái gì.
Nhưng vẫn không hề đánh thức Bối Bối khỏi giấc mộng ngọt ngào, mí mắt nàng giật giật, theo bản năng xoay mặt sang hướng khác, không cho hồng quang tiếp tục quấy rầy nàng.
Tuy nhiên, cây trâm vẫn lóe sáng, tựa như không có dấu hiệu sẽ dừng lại.
Qua một lúc lâu, cây trâm bỗng nhiên di động, bay lượn đu đưa ở trên đầu giường.
Ngay lúc đó, bên trong căn phòng tối đen từ từ hiện ra một luồng ánh sáng hồng rực, khuôn mặt tuấn mĩ tà mị của Cô Ngự Hàn được chiếu rọi rõ ràng.
Hắn bước ra khỏi vùng sáng, rón rén đi tới bên giường, đưa tay vén trướng mạn lên, cầm lấy cây trâm đang dao động, ánh sáng trên cây trâm chậm rãi mờ dần, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn vừa mang theo giận dữ vừa mang theo nhớ nhung vô hạn, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của nàng, hắn đưa tay, ngón tay chậm rãi lướt qua hai má mềm mại, dịu dàng lần dọc theo bờ mi.
“Ta rốt cục tìm được ngươi, bảo bối không ngoan này.”
Bối Bối đang ngủ cảm thấy một luồng nhiệt độ quen thuộc đang di chuyển trên mặt mình, nàng nghiêng mặt theo nguồn nhiệt, đuổi theo tay hắn, khóe miệng hơi cong lên.
Nhìn nàng ngủ đáng yêu như còn mèo nhỏ, hắn cười như không cười trách mắng: “Tiểu tử này, thật sự là không có một chút cảnh giác, một nam nhân chạm vào, ngươi cũng không hay biết.”
Trong miệng thì trách cứ, nhưng nơi đáy mắt lại tràn ngập dỗ dành, đau xót, thương yêu sau bao ngày xa cách.
Hắn rút tay về, bỗng Bối Bối nhíu mi, trong mơ kháng nghị kêu gọi: “Cô Ngự Hàn…”
Nghe tiếng nàng gọi hắn trong vô thức, khuôn mặt lại tiếp tục chuyển động áp vào lòng bàn tay hắn, hắn không nhịn được bật cười, vừa yêu vừa giận: “Ngươi còn biết phải nhớ ta!”
Như là trả lời hắn, nàng thỏa mãn cọ cọ vào bàn tay ấm áp, ngủ ngon lành không hề có một chút dấu hiệu cho thấy đã tỉnh lại.
Suy nghĩ một lát, hắn đột nhiên lại không vui mím chặt môi, hắn bao đêm không ngủ không ngừng tìm kiếm nàng, thế mà nàng lại trốn ở chỗ này ngủ ngon lành, thực sự là… khiến cho người ta nổi giận !
Con ngươi đen xẹt qua một tia tà ác, hắn cúi người, bạc môi nhẹ nhàng phủ lên đôi môi mềm mại đang khẽ nhếch lên kia, vươn đầu lưỡi liếm liếm, sau đó tiến vào trong, triền miên dây dưa.
“Ưm…” Bối Bối kháng nghị hơi chuyển đầu, rất nhanh nhưng không hề giãy dụa.
Nàng cảm giác mình đang ở trong một giấc mơ rất đẹp, trong mộng, nàng thấy bản thân đang đứng giữa sương mù, mà Cô Ngự Hàn lại đứng đối
diện nàng, mỉm cười đi về phía nàng, sau đó, mạnh mẽ nâng người nàng lên, hôn lên môi nàng. ( Th0 : mộng ‘đẹp’ của chị hay nhỉ = = ! )
Cảm xúc tuyệt đẹp khiến nàng nhắm mắt lại, để mặc cho hơi thở cuồng dã của hắn cắn nuốt, nàng thích nụ hôn của hắn, thích bờ môi của hắn, thích mùi vị của hắn.
Tất cả thuộc về hắn, mặc dù ở trong mộng, thế nhưng làm nàng cảm thấy yên tâm.
Cô Ngự Hàn vừa lòng với vẻ ngoan ngoãn của nàng, con ngươi đen nóng cháy mà phát sáng, hắn nhanh chóng cởi giầy, chui vào chăn bông, một tay chống đầu giường, thân thể anh tuấn nửa đè lên nàng, hôn càng thêm sâu.
“Ưm… Hàn…” Bối Bối lưu luyến hôn lại hắn, ở trong mộng…
Thấy nàng không hề có dấu hiệu tỉnh giấc, mức độ phối hợp lại vô cùng cao, hắn tà tà cười một tiếng, ngón tay bắn ra, một đạo hồng quang từ từ tiến vào thân thể hắn.
“Tiểu Bối Bối, chúng ta vào trong giấc mộng nhiệt liệt gặp gỡ nha.” Hắn khàn khàn than thở, tế bào khắp người vì tiếp xúc với thân thể mềm mại của nàng mà khô nóng vô cùng.
Chuyển tay đến bên hông nàng, hắn thuần thục kéo ra đai lưng, chỉ vài động tác, đã lột sạch đến không còn một mảnh, khiến khắp chỗ trên làn da non mềm đều được hưởng thụ sự vuốt ve của lòng bàn tay hắn.
Trong mộng, nàng cảm thấy hơi thở của mình càng ngày càng đứt đoạn, hổn hển, trong cơ thể cảm thấy trống rỗng, nàng càng thêm dựa sát vào hắn, tìm kiếm an ủi.
“Hàn, ta nóng quá, giúp ta…”
“Ngoan, nhẫn nại một chút, ta sẽ thỏa mãn ngươi.” Hắn cắn lỗ tai nàng, bạc môi trượt dọc theo cổ, gặm cắn da thịt non mềm.
“Tiểu Bối Bối, ta đã nhớ nhung suốt vài ngày, đêm nay, ngươi ngoan ngoãn để ta ăn no, thỏa mãn khát vọng tích lũy lâu nay.” (th0 : ak ka..chik chắc rồi…lang đói lâu ngày! >.< !!!) Tiếng nói tà mị của hắn mơ hồ vang lên trong căn phòng ấm áp của nàng, làm cho nàng run rẩy, nhưng càng thêm nhiệt tình đáp lại hắn.
…
Lúc hai người đều nóng hừng hực đến sắp bùng cháy, thắt lưng hắn hạ xuống, tiến vào trong cơ thể nàng, cùng nàng kếp hợp cả tinh thần lẫn thể xác.
Đêm dài ***** ( th0 : y chang bản gốc ! = =; ), không phân rõ đâu là mộng, đâu là hiện thực, nàng vô cùng hợp tác, mềm mại nằm trong ngực của hắn, thở dốc liên tục.
★
Bối Bối cảm thấy mình đang nằm mơ một giấc mơ rất xấu hổ, trong mộng, nàng cùng Cô Ngự Hàn một lần lại một lần triền miên lưu luyến, nàng lại… rất phóng đãng mà xin hắn thỏa mãn nhu cầu của bản thân…. (Th0 : *bỏng tay*)
Hix, nghĩ đến giấc mộng kia, nàng liền thẹn đến không muốn mở mắt tỉnh lại.
Ngượng chết người, nàng chưa bao giờ biết trong lòng mình hóa ra lại khát vọng kết hợp với hắn như vậy, nếu như để hắn biết, nhất định sẽ đắc ý chết mất. ( th0 : = = muộn rồi ….tỷ tỷ..hô hô hô ….*cười man rợ*)
Nàng kéo chăn trùm lên mặt, khuôn mặt vì ngủ cộng thêm xấu hổ cùng cực mà càng đỏ bừng.
Cô Ngự Hàn nghiêng người nằm, con ngươi đen mang theo ý cười nhìn nàng lại trốn vào ổ chăn, khóe môi cong lên không một tiếng động.
Xem ra tiểu nữ nhân mơ mơ hồ hồ này vẫn chưa phát hiện ra hắn nằm cạnh nàng. Không biết để nàng mở mắt thấy bản tôn ngay trước mặt, mà không phải ở trong giấc mộng của nàng, thì nàng sẽ có vẻ mặt gì ?
Hắn cố ý không lên tiếng, để nàng từ từ phát hiện nơi nàng vẫn hay lủi vào, lại là ngực hắn, cái nàng luôn thích xem như đại ấm lô, ôm vào lòng không chịu buông ra!














teeeeeemmmmmmmmmmmmmmmm
tem
ặc
hehehe cách nhau những 3p kìa cưng
) iêu ss thỏ ..iểu cả thầy triết nữa..hum nay cho mik` về sớm xé temmmmmm :*:*
rõ là lúc mình đánh ko có ai bình cơ mà
Suýt tem, ui da, ko ngờ anh Hàn lại đến nhanh thế.
hehe, để xem anh Hàn gặp Tiều Ngoan thế nào nhỉ ?
yeu chi th0 nhiu ^_^
Mình đã theo dõi bộ này của bạn từ lâu lắm rồi, nhưng mà toàn xem ở bên TVE. Đã có một thời gian dài thất vọng trong ngóng và đã từng nghĩ rằng bạn không dịch nữa
Truyện hay lắm, cảm ơn bạn, Hi vọng bạn sẽ dịch hết bộ này. Nice day! :X
>_< !!! hỵ hỵ hỵ ….
ak ak… chảy máu mũi… một lần rùi lại một lần… ta sẽ rút kinh nghiệm… k nên để tích luỹ lâu ngày a… rất đáng sợ…
Th0 ah, nàng dịch kỉu này thì chúng ta… chít mất a!!!
kiu này là kiu gì? ai làm gì mà chít?
Thở dốc liên tục a… nóng quá… BT mà… BT mà (hỉu sao thì hỉu nhoa)
Pingback: wordpress « CafeĐen … mobilis in NSFW
ôi,tỷ nên để là 13+ thui,có gì đâu mà chơi 18+ lận =.=
tìm được Bối tỷ nhanh vậy à,Hàn ca quả’đánh nhanh rút gọn’ mà,chọn lúc đêm mà tìm ra,sau đó lại…
top 10
= = nhìu người ngoan lắm mụi a~ tỷ sợ mang tiếng đầu độc lắm :-<
hô..hô,cái này là đầu độc ngay mấy chương đầu rồi tỷ ơi.Nếu bị đầu độc thì cũn bị lâu rồi,tỷ lo sợ cái gì?Với lại tỷ chỉ dịch,còn truyện là của t/g,ai lại nhẫn tâm kill tỷ cho được,có sức đọc có sức chịu tỷ à.
Mà đây là quyển 1,tỷ có dự định dịch quyển 2 không?Mà có bao nhiêu quyển vậy?Tỷ có dịch hết không?
tỷ tỷ ui em mới 14 tỷ làm em hãi quá .. >o<
ss Tho oi,gio chung no 13 doc 16+,nen chi can 15 la chug no doc dk 18++ r,co khi con hon y!ss ko fai lo!ngay nay tui tre no fat trien nhanh lam!!!(cug co the liet ke e trong so ay!^^)
đại sắc lang
hắc hắc thế là gặp lại hàn ca rồi nhớ anh quá thể luôn >< . nhưng mà cũng lo quá không biết hàn ca có gặp nguy hiểm không nữa , tự nhiên có cảm giác anh ý sẽ gặp nguy hiểm trong lần xuất cung này
Thak Th0
Trời ơi, chết mất thôi. Đọc xong chap nay ma không chảy máu mũi mới lạ đó Th0 ơi.
Tho toàn cắt ngang không hà, đọc mà tức muốn chết luôn nè, huhuhu
thanks thỏ
Y trang=> y chang ss ơi.úi ui.chap này độc nha.Bối tỷ ngủ say thế,có ngày…..thôi k nói a
trích cả câu đi em = = đừng nói kiểu này giết ss à?
Trui ui… tui cung muon “dai am lo” nua… gio nay ben day lanh chit nguoi co “dai am lo Han Han” thi tot biet may… toi ngay di ngu phai mo a HH moi duoc rui…
hít vào … thở ra … hít vào… thở ra …
*mởi ngủ dậy*
*thò đầu vô nhà th0*
*đọc warn…nghi ngờ*
*cắm cúi đọc hết*
*sặc…mơ mơ màng màng…*
*máu mũi…*
Hơ…hơ…suýt bị té xuống giường nàng ơi, may mà giường nhà ta kiểu mới, thấp chứ không thì…bắt đền nàng a…
Hự…hư…tiểu ngoan là gian điệp, đoán được từ chap trước nhưng không cam tâm…oa…oa…oa…
hihix,, tính ” canh me” bóc tem, ai dè. chậm tay mất rùi
hoho
bi bat lai roi
cai anh chang tieu ngoan kia chac thich boi boi nha ta roi
hihi
Tem, hay quá xá, mình 20+ rùi :”> Thanks bạn Tho nhiều nhiều :”>
Á…lâu mới gặp được anh hàn mà thấy trình độ anh thật đáng nể nha….còn chị Bối tỉ vô tâm quá đi,để cho anh ý….*đỏ mặt rồi*…
anh Tiểu Ngoan trông thế mà là gián điệp à…chán thế..nhưng thôi đẹp trai là ủng hộ hết mình,ban đầu đọc đến đó lại tưởng Hắc Khi Dạ xuất hiện lần nữa chứ…
chap sau chắc chắn hay hơn nữa …mong chờ quá đi
thanks ss nhìu nhìu….
Đọc đi đọc lại, thấy cái trâm của BB giống thiết bị GPS quá ta, bây giờ người ta dùng đt GPS xác định vị trí, anh Hàn nhà ta dùng trâm xác định vị trí. Hohoho…GPS kiểu mới a.
Câu của ss á. Y trang bản gốc á
uhk! thanks em! ngày lành!~XD
ak
truyện mà post vào buổi sáng thì ta khỏi bon chen
thanks nàng nhá
“Nàng kéo chăn chùm lên mặt”, “trùm” chứ không phải “chùm” thỏ ơi
thanks! ngày lành!
Thỏ ơi, đọc xong chap này của Thỏ làm mình ko ngủ đc luôn
)
ko biết sáng chap sau
khi tỉnh dậy bạn Bối Bối nhà ta sẽ dùng khuôn mặt ntn để đón tiếp Ngự Hàn đây
hóng quá đi mất
iu bạn Thỏ lắm lắm, bạn vất vả rùi
Nàng ơi.cái đoạn lúc 2ng đều nóng hừng hực đến sắp làm cái chuyện mà ai cũng biết là chuyện j ý.,kết hợp,k fải kếp hợp nha.hj
Anh Hàn….. *phăn gờ gào rú*
Anh Hàn….. *nước mắt long lanh*
Anh Hàn….. *bốp* (Bối tỷ: *lườm* làm ta đau cả tay, đầu gì cứng thế hả???)
***
Ta yêu nàng ghê th0 ơi… *muah*
đây nữa nè nàng:
ngươi ngoan ngoan để ta ăn no -> ngoan ngoãn
mà không phải ở trong giấc mộng của nàng, thì nàng sẽ có vẻ mặt gi ? -> vẻ mặt gì?
thanks em ! ngày lành ~XD
hắc hắc, qua đây pon chen =))
*dự báo thời tiết: hiện tại nhiệt độ tăng cao, có thể xảy ra hỏa hoạn, đề nghị nhà dân cẩn thận*
Nóng quá a, ta đi kiếm kem ăn đây, đang ăn, ta suy nghĩ có nên mở quán nước hạ nhiệt kế bên nhà th0 để kiếm lời ko nhỉ??? Ăn ké cũng lời chán. hắc hắc =))
chậm rùi nàng ơi. kon th0 khôn lắm. Nó có phòng trà độc quyền kế bên kìa. Mà nhân viên nhà nó trách nhiệm cao lắm. Bon chen, chúng nó CHÉM!!!!!!!!!!!
Pé meo, chị em mình đi ăn kem giải nhiệt, hahaha… nóng bỏng cả mặt rùi…
chị ơi, che khẩu trang lại, nóng quá ko tốt cho da, mặt dễ nổi mụn ^^
haizz, che khẩu trang mà chừa 2 mắt lại cũng thế…
IU QUÁ ĐI ^^
Áaaaaaaaaaaa >”"<
Ước gì Meo cũng có một anh Hàn như thế. Mà có vô lý quá ko ss Th0, ng ta XXX mình như thế mà lại không hay biết gì là sao? Ngủ say đến đâu thì chuyện đó cũng phải biết chứ :”>
thì nàng ấy đang tưởng mình mơ mà (mơ hay nhỉ
)
tại Hàn ca giở trò mà..anh ý đã làm gì ý khiến chị ý ngủ luôn mà…mèo đọc lại đoạn ý thấy ngay mà ^0^
mẹ ơi cứu con!!! Th0 nàng ơi, ta vừa đi thi về sáng nay mà nàng…nàng…nàng nỡ lòng nào đầu độc ta như thế, ta lấy đâu sức mà thi tiếp bây h, máu của ta bây h đang chu du nơi nào hu hu hu, tại sao nàng nỡ …… hu hu, ta ko chịu đâu, hứt hứt*chấm chấm nước mắt* hic, dù sao thì sự đã rồi, thôi nàng còn j thì đưa ra nốt ta chết cho nó oanh liệt, cùng lắm ta thi lại, thi lại mà trượt ta học lại, ta mặc kệ ta mặc kệ rồi, nàng dịch tiếp đi nha!!!!!!!
mình tu đến chừng nào thì có đc cái “đại ấm lô” này nhỉ, hi’ hi’
)
ôi không!
ta thíc cái đại ấm lô này quá đi! mộng đẹp, mộng đẹp!
mà Tho nhử nhau nhá, ư…ư, không bít đâu(có 1 chap thui hà…)
doc xong chap nay rut ra kinh nghiem:ko nen vua uong vua doc,nhat la khi ss Th0 da canh bao!!!^^fai cong nhat Han ca ca qua la cao thu ve van de….*do? mat*thuong BB titi
sang day chac …….se co nhieu cam xuc!
thank ssTh0 nhiu nha!!!ss dich nhanh nha!e mong ss ngay dem^^!
Tho yêu thật giỏi, toàn cắt ở đoạn bỏng tay không ah. Chờ chap mới của Tho. Hichic, ta nhớ Thiên ca.
nàng ui
khiến khắp chỗ trêm làn da non mềm đều được hưởng thụ sự vuốt ve của lòng bàn tay hắn–> trêm -> trên
Hắn khàn khàn than thở, tế bào khắp người vì tiếp xúc mới thân thể mềm mại của nàng mà khô nóng vô cùng –> mới -> với
hic, ta không phải là người soát morat đâu, chỉ là nhớ hàn ca quá, vào đọc lại thế là…
thanks bạn! ngày lành!
sáng ra mà anh Hàn ko chạy kịp thì chết chắc với Bối tỷ, lần này dám bả ném cả hắc tinh ngọc bội vào mặt anh, dẫn theo Tiểu Ngoan của bả bỏ đi mất tích cho biết,
mình là mình nghi sáng mai em Tiểu Ngoan đẩy cửa xông vào thì nhìn thấy những thứ không đáng nhìn lắm
Coi của thỏ chùa từ đầu đến giờ
giờ mới cm cám ơn
:* chụt choẹt :*
*xịt máu* Yêu Th0 ko sao tả xiết!!! :*
hì hì yêu Th0 quá!!! ráng giữ sức dịch tiếp nghen th0… ngóng th- từng ngày :* chụt chụt
thanks Tho nha! chẹp, ta thích …ta thích chap này a! =))
Pingback: Top Posts — WordPress.com
=.= ko phải là rơi vào miệng cọp mà là 2 tay dâng mình cho cọp ăn =.= à ko, cho xà ăn mà ko phải xà thường, cự sắc lang xà hix…ăn ko chừa 1 cái gì, trong cả giấc mơ cũng ăn >”< tội nghiệp wá!
sao mà lắm lỗi thế hả???thui đợi mí hum nữa ta hết bận giúp nàng soát lỗi chính tả nhá *chớp chớp* (chung qui là mún đọc trrc mọi người nên nhận làm cái nì,hắc hắc).mà sang tuần ta mới onl đc,sr nàng hum trc lỡ hẹn nha.iu nàng nhìu
Ui, ui, minh` khong ngoan dau, co Tho? cu viec 18+++ nhe’ , haha
Tieu Ngoan la` nhan vat phan dien co a`?
Thanks Tho? nhieu nha
hahaha Hàn ka ka lại ngựa wen đường cũ * cười khoái chí*
Thỏ iu quí bộ nì dịch hay ghê lun trông ngóng từng ngày để đọc được chap mới
có mới nhưng hok nới cũ vẫn âm thầm đọc lại từ đầu n lẫn nữa ^^~ mong sao bạn vẫn giữ phong độ up đều đều để mọi người cùng thưởng thức *kiss*
sao ko care XVTH the T^T
Muon doc no qua
Mon biet ending qua
Hì đã đến chương 53 cuốn 2, thế hết cuốn 2 chưa ss
Mà e thấy mắc bộ này bao nhiu cuốn mà 509 chương dữ vại O_O
Ss và ss ss khác dịch mượt lắm, thz ss nhìu nha ^^
trời ơi là trời tiếp đi chứ, có ai có cà rốt thì mang ra hối lộ đi
thanks THỏ, anh Hàn dễ thương ghê, chị Bối nữa……….
Th0 ơi, XVTH có làm hoạt hình hay phim ko để mình tìm down về xem, hic hic, Th0 ko dịch nữa buồn quá T_T Mình khoái nhất thể loại truyện/phim vượt thời gian quay về thời cổ đại-lọt vào thế giới của nửa người nửa yêu-nhất là tình cảm giữa người – rắn hấp dẫn ly kỳ quá sức :X :X :X :X
ai bảo th0 ko dịch nữa? th0 bị ốm mà ==
Hị hị hị hị, mừng quớ mừng quớ, chắc ai cũng mong bạn Th0 hết ốm để tiếp tục hút cạn sức lực….. :X Bạn Th0 phải luôn luôn khỏe mạnh khỏe mạnh *cười gian tà*
)
)
cứ “tập thể dục” suốt thế này hèn chi chị ăn rõ nhiều mà ko có fát fì