Sam Sam vì sao mà xa xỉ hơn
Dù nói người cần kiệm dễ xa xỉ, người xa xỉ khó cần kiệm, nhưng đối với 500 tệ phí sinh hoạt thời đi học, 1000 tệ phí sinh hoạt (không tính tiền thuê phòng)sau khi đi làm củaTiết Sam Sam mà nói, xa xỉ ngay lập tức cũng không phải là việc đơn giản. Vì thế, mặc dù cô đã trở thành vợ của Phong Đằng mấy tuần rồi, tuy trong túi đã nhét đầy N thẻ , nhưng tiêu tiền vẫn bó chân bó tay, đi dạo cùng Phong Nguyệt, thấy Phong Nguyệt kí séc, vẫn có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Chủ nhật này, Phong Đằng sáng sớm đã đi đánh cầu, Sam Sam vừa bị Phong Đằng giày vò một phen, không muốn làm quả bóng, lười biếng nằm trên giường, không muốn dậy. Phong Đằng bình thường ăn no xong đều rất dễ bảo, không ép buộc cô, dặn dò người giúp việc đừng quấy rầy cô xong, tinh thần sảng khoái vui vẻ ra ngoài.
Sam Sam đang chờ ngủ bù tới tận trưa, thì Phong Nguyệt gọi điện đến rủ đi shopping. Sam Sam nghe đến hai chữ “mua sắm” liền úp mặt vào gối giả chết, Phong tiểu thư mua sắm thực sự rất đáng sợ… nhưng lại tìm không ra lí do từ chối, cũng không thể vừa sáng sớm đã nói quá mệt, vậy chắc bị Phong Nguyệt cười chết mất. Đành nói đồng ý, để lái xe đón tới trung tâm thời trang danh tiếng ở tòa nhà XX để gặp Phong Nguyệt.
Sam Sam đã đi mua sắm với Phong Nguyệt vài lần rồi, mỗi lần đều chịu sự giày vò cả về thể chất lẫn tinh thần, thể chất thì chân tay rã rời, tinh thần thì con tim rỉ máu, dù tiền tiêu ào ào không phải là của cô, nhưng, nhưng…
Có đáng không?
Tại sao một cái túi trông rõ ngớ ngẩn lại mất N vạn?
Tại sao một đôi giày trông chả ra làm sao lại cần N vạn?
Tại sao tại sao… bọn họ đều phải dùng đơn vị vạn tệ?
……
Sam Sam xuất thân từ một nhân viên tài vụ nhỏ bé mỗi lần thấy cái giá trên trời đó, thường không nhịn được, nghĩ tới “giá thành giá thành”, sau đó lại lấy tinh thần yêu nước không cho bọn quỷ phương tây kiếm tiền, kiên quyết bỏ những thứ đó lại.
Hôm này cũng không ngoại lệ, Phong tiểu thư vừa đi vừa càn quyét, Sam Sam vừa đi vừa nhìn, đi được một lúc hai người ngồi uống trà nghỉ ngơi ở tầng trên cùng, Phong Nguyệt nhìn đống đồ mình mua, nhìn Sam Sam vẫn tay không, đột nhiên xúc động: “Sam Sam à, có phải em hơi phung phí không?”
Phong tiểu thư nghĩ tới đống quần áo đến mác còn chưa thèm cắt ở nhà, lần đầu tiên chột dạ.
Sam Sam vừa uống trà, vừa thành thật lắc đầu: “Không có không có.” Đại tiểu thư không phải hơi phung phí, mà là hết sức phung phí, nói bản thân “hơi phung phí” thật quá khiêm tốn rồi = =
Phong Nguyệt than thở: “Ây, cũng may mà anh trai biết kiếm tiền, không thì em lấy đâu ra những ngày thoải mái như vậy.”
Đúng như những gì cô ấy nói, chồng cô – Ngôn Thanh mặc dù chức vụ cao nhưng xuất thân bình thường, nào đã trải qua cách tiêu tiền như cô, cô hiện nay tiền tiêu như nước là dựa vào lợi nhuận hàng năm mà tập đoàn Phong Đằng mang lại.
Sam Sam cười ha ha, nhìn ra phong cảnh bên ngoài, trong đầu ù ù cạc cạc nhớ lại đoạn đối thoại trên giường của hai người lúc sáng. Khi ấy Sam Sam bực anh quá đáng đã đánh thức cô, Phong Đằng nói: “Lần đầu tiên gặp nhau, ở ngoài bệnh viện, em chẳng chửi anh là nhà tư bản còn gì?”
Sam Sam ngạc nhiên: “Anh… Sao anh biết?”
Phong Đằng ho một tiếng, ngón tay tự nhiên luồn vào trong áo, đồng thời cúi xuống cổ cô cắn một cái: “Nhà tư bản giỏi nhất là gì? Ép khô em tới giọt máu cuối cùng?”
Sau đó……
Tuy cô vẫn chưa bị ép khô, nhưng cũng gần như thế rồi……
囧!
Ban ngày cô nghĩ đến việc này làm gì? Sam Sam cảm thấy hai má nóng hết cả lên, vội vàng cầm cốc trà lên che giấu. Phong Nguyệt lại phát hiện ra, hơi kì lại hỏi: “Sam Sam, mặt chị đột nhiên ửng đỏ là sao?”
Sam Sam bị truy vấn, càng quẫn bách hơn, Phong Nguyệt nhìn bộ dạng cô như vậy đã đoán được 7, 8 phần, đang định trêu cô, nghe thấy có người gọi.
“À, đây chẳng phải là Phong tiểu thư và Phong phu nhân sao?”
Sam Sam và Phong Nguyệt cùng ngẩng đầu lên nhìn. Chừng 4, 5 quý phu nhân đi về phía họ, có vẻ như quen biết Phong Nguyệt, không đợi chào hỏi liền ngồi ngay bên cạnh họ. Phong Nguyệt dịch sang bên cạnh Sam Sam, nhân lúc mọi người không để ý, nói khẽ: “Chị xem người mặc mẫu mới của Chloe kia, là vợ bé của XXX, trước đây toàn lén liếc mắt với anh trai em. Người thì xinh đẹp nhưng mà gia thế không ổn, anh em sao có thể vừa mắt chứ.”
…… Đại tiểu thư à, gia thế không ổn hơn ở đây này! Sam Sam vừa ngầm nhìn vừa đánh giá tình địch. Nhìn một lượt bọn họ, cũng tranh thủ lúc họ không để ý, nói nhỏ vào tai Phong Nguyệt: “Bộ nào là mẫu mới của Chloe?”
Phong tiểu thư: “……”
Ngồi một lúc, cả đám người bèn nói chi bằng cùng đi mua sắm, Sam Sam cũng không ý kiến gì. Chỉ là đi cùng bao nhiêu người này không giống đi với mỗi mình Phong Nguyệt, Sam Sam cũng không thể không thử bộ nào, hoặc chỉ xem chứ không mua. Tiện tay thử cái váy, hóa ra lại rất đẹp, sau đó nhìn giá, 1800 ~~
Sam Sam nước mắt lưng tròng.
Mới 1800 thôi ~~
Tha thứ cho từ “mới” cô đã dùng, trước đây cái váy 800 tệ cô đều không nỡ mua, nhưng cái giá này trong số y phục ngày hôm nay đã xem, thực sự thấp nhất thấp nhất rồi. ~~
Vì vậy, mua cái này đi, cũng coi như là giao lưu, rốt cục cô cũng được gả vào nhà giàu có, nếu keo kiệt quá, nói không chừng boss đại nhận sẽ bị người khác chê cười mất.
Thế là Sam Sam hào phóng kêu nhân viên bán hàng gói vào. Nhân viên cửa hàng cười khéo léo nói: “Tiểu thư thật may mắn, cửa hàng chúng tôi vừa mang từ Anh về, chỉ có chiếc này thôi.” Sau đó nhìn vào máy tính nói: “Giá gốc là 1800 bảng, sau khi giảm số lẻ đi còn 2 vạn tệ ạ.”
Sam Sam nghi ngờ mình nghe nhầm —— một ngàn tám trăm……
Bảng Anh???
2 vạn tệ?!
Mặt Sam Sam cứng đơ luôn rồi.
Mọi người xung quanh đều nghe rõ, cái người mặc bộ Chloe lượn lờ đi tới, nhìn cái váy trong tay nhân viên cửa hàng nói: “Ây, chiếc váy này đẹp thật, tiếc là Tiết tiểu thư thật may mắn, vừa nãy sao tôi không nhìn thấy…”
Nếu lúc này không mua có lẽ chả khác gì đem thể diện của boss vứt xuống Thái Bình Dương, Sam Sam gồng lên 0.1 giây, dù tim nhỏ máu, mặt vẫn mỉm cười lấy thẻ ra, trông thờ ơ, kỳ thực đau tim muốn chết: “Vâng, tôi thật may mắn.”
Sam Sam trở về nhà ủ dột, nhìn vào bức tường suy nghĩ về cuộc đời.
2 vạn ơi là 2 vạn! Cô đã tiêu 2 vạn để mua một cái váy……
Đó là tiền lương mấy tháng của cô, là thu nhập cả năm của cha cô, là……
Sam Sam vô cùng buồn rầu, đồng thời cũng bắt đầu hối hận, vẫn là không nên mua, tuy về sau Phong tiểu thư nói chỉ sợ lúc đó cô không mua, nhưng nhưng……
2 vạn ơi….
Nỗi buồn phiền này kéo dài tới tận lúc đi ngủ, Boss đại nhân vỗn dĩ muốn làm gì gì đó một chút, nhưng thấy Sam Sam hết sức chán nản, vẻ mặt đau khổ tột cùng…. Khó mà không bắt đầu kiểm điểm, không lẽ gần đây nhiều lần quá? Mặc dù là mới cưới…
Phong Đằng thở dài: “ Có gì mà buồn thế?”
“Buồn chết đi được.”
Phong Đằng tối mặt, chẳng lẽ kỹ xảo của anh vẫn chưa đủ?
“2 vạn tệ ơi!”
Giọng Sam Sam hết sức đau khổ, vốn dĩ boss đại nhân rất buồn rầu cuối cùng cũng phát hiện ra suy nghĩ của người đó dường như không cùng một hành tinh với anh, nhíu mày hỏi: “Cái gì hai vạn?”
“A…” Sam Sam cần gấp người để thổ lộ, cũng không để ý xem đối tượng có thích hợp hay không, đem kể hết nguyên văn sự việc. “Hôm nay Phong Nguyệt tìm em đi tòa nhà XX… cửa hàng nhỏ… nhìn nhầm nhãn hiệu….”
Phong Đằng thật không biết nên giận hay nên cười, vì loại chuyện này mà để ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống x ( x đấy nhá, đừng có nhầm với cái tòa nha XX nha = =)… để tránh sau này phát sinh việc tương tự, Phong Đằng nghĩ 2 giây, nói: “Tòa nhà XX?”
Sam Sam gật đầu.
“Tòa nhà đó là tài sản đứng tên anh.”
“Á?”
“Những cửa hàng đó mỗi năm phải nộp cho anh số tiền thuê không nhỏ.”
“Á”
“Vì thế 2 vạn tiền mua váy, có phần lợi nhuận là đưa cho anh.”
Sam Sam ngơ ngẩn: “Đưa anh bao nhiêu?”
“Uhm, khoảng 5 nghìn.” Phong tổng đùa một cách vô trách nhiệm: “Vì thế sau này em mua đồ có thể trực tiếp giảm giá 30%, ví dụ như cái váy em mua hôm nay, thực tế chỉ cần chi 1 vạn rưỡi, giảm được 5 nghìn.”
“Đúng không?”
“Ừ” Boss đại nhân tiếp tục nói dóc không them chớp mắt. “Vì vậy sau này em càng mua nhiều, giảm giá càng nhiều, càng tiết kiệm được nhiều tiền.”
“Đúng, đúng không?” Hình như có gì không đúng, chắc chắn có gì đó sai! Nhưng chủ tịch đại nhân đừng có càng lúc càng lại gần được không, không cách nào suy nghĩ nổi!
“Đương nhiên” Boss tẩy não xong, cười khẽ nói: “Vậy thì, chúng ta có thể bắt đầu làm việc khác được chưa?”
Thanks ss jini, ve!














hay qua
tem
cam on tho nhieu nhe!
hinh nhu minh duoc tem
nhất quyết phải gả cho tư bản a (vừa đc tiêu tiền vừa đc ép khô… hehehe…)
may nguoi nay nhanh chan waaaaaaaaaaa >.<
Ta, ta, ta…
Boss…
Tinh thần trách nhiệm với vợ thật cao a…
Liêm sỉ thật… a
Thấy chưa =.= Người ta với vợ thì thế đó =.= Bit kia, mau xì ra 1800 bảng anh cho meo đi mua váy nào =))
Nàng ra bãi rác gần trường học mẫu giáo hoặc cấp 1, bảng đen hỏng rất nhiều.
Ah, khi nào rảnh vô nhà ta chơi nha Th0. cười.
Ôi chết cười mất. Anh PĐ thật là wá pro rùi. *Ước ao ước ao*
wa blog bạn ve đọc lần đầu, thật là un-đỡ-able với Phong tổng!
vik 1 cái comment thể hiện sự hâm mộ đối với đẳng cấp và cái sự BT chỉ-có-đi-lên-chứ-không-có-đi-xuống của Boss
wa blog bạn thO, đọc lại chỉ trách sao đầu óc mình trong sáng wá! H chần dần thế mà nhìn ko ra = =
cái đầu đen-đến-nỗi-ko-đen-đc-nữa của mình sao ko hoạt động vậy nè! *no no no~~~*
anw, Boss thật khiến người khác…
P/s: sao này hên mà thấy dc ai như PĐ thì… cơ hội dc thể hiện tư thế quét-thẻ-vung-tiền và bị ép-khô thế kia cao thật là cao à nha! *mơ mộng-ing*
oi, teeeeem a heemmmm
“Phong tiểu thư vừa đi vừa càn quyét”-> Càn quét chứ nàng ^.^
oi oi* chit cuoi * voi boss *dai nhan* ah
Sam Sam ah! chi lo *huong phuc* di,nghi nhiu chi cho *met oc*
hazzz e uoc duoc nhuu c wa ah
*tui than*
hic hix……..
PĐ cute kinh *mắt hình trái tim*
Cảm ơn Thỏ đã giúp mình giải cơn ghiền…hehe…
Đã đọc bản convert tầm N lần,
đã đọc bên blog Ve N lần nữa
giờ qua đây đọc vẫn thấy hay…
Ôi nàng Sam bé bỏng ngây thơ…
Ôi Phong tổng xứng danh đại boss phúc hắc BT…
*mắt chớp chớp, miệng chép chép*
Giá mà… haizzzz…
>”"<
” Khó mà không bắt đầu kiểm điểm, không lẽ gần đây nhiều lần quá? Mặc dù là mới cưới…” E that su so* a!gio moi thay bo mat that nha!!!a ko chi tu ban ma con…..
nhung cug fai cong nhan Sam Sam tot so!!!ke ra lam heo cho con soi la a chan cug tot!!!^^
thak Th0 nhiu nhiu nha!!!
Đây gọi là cảnh H mà như không có mà lại có rất nhiều =)))))))))
ôi ôi yêu Boss đại nhân quá hix hix anh ta thật biếc cách chìu vợ và rất giỏi dụ hix hix. Sam sam ngây thơ vẫn hoàn ngây thơ dù đã là vợ ng ta hehe
Boss thật đúng có tài tẩy não Sam Sam nhỉ
tẩy não kiểu mới,sam sam bị lừa cấp tỉnh ==”
Boss Đại nhân kể ra cũng dễ thương thật. Chỉ là tội cho Sam Sam, nàng ấy khờ khạo chút chút, nên không biết là Boss đang làm gì thôi.
Cám ơn nhiều nhé. Hấp dẫn không thua gì phần chính.
trời! anh Phong Đằng BT wa đi mất!:))
boss ơi, em biết anh là sói, biết anh vô sỉ, biết anh phúc hắc, cơ mà tại sao đến bây h em vẫn thấy rùng mình. tại sao ra đến phiên ngoại anh lại càng trỏ nên biến thái như thế. sam sam ah, ta thấy nàng càng ngốc càng tốt, ít ra còn sống lâu một chút. hic, tuy nhiên nàng càng ngốc người đọc như ta tổn thọ càng nhanh, hic
Bả CM đúng là Vip. viết ít mà để cho ng` ta tưởng tượng nhiều!!!!!!!!!!
Phong Đằng bình thường ăn no xong đều rất dễ bảo
(- -!) ‘ăn’ theo nghīa chi ah ss th0
ôi cái ông Phong Đằng, ông vừa vừa cho ng` ta nhờ, ng` ta con gái nhà lành….
haha, đến sax cười :”Phong Đằng tối mặt, chẳng lẽ kỹ xảo của anh vẫn chưa đủ?”
bộp bộp*vỗ tay khen ngợi anh*chủ tịch có khác,cách tính toán quả là không chê vào đâu được…hic..ước gì mình được như cô ấy….*lẩm bẩm**tiếc là mình không thuộc hàng máu hiếm để có cơ gặp đại gia kiểu này*uhuhuhuu…..
“Phong Đằng tối mặt, chẳng lẽ kỹ xảo của anh vẫn chưa đủ?”
Nàng a nàng, ta thích câu nì ghê cơ >..<~. Ôi những anh boss đại nhận tuyệt vời chạy vô tiểu thuyết hết trơn rồi … than thở ING ……..
Chết sax vì SS ngây thơ vô số tội,ặc ặc
uiuiuiuiu thaath nham hiểm, quá nham hiểm
) Boss tẩy não thiệt là chuyên nghiệp. SS ngây thơ vô số tội. ui em có 1 ước ao, em có 1 khát khao~~ing~~~~~TT^TT
Huhu thỏ tỷ tỷ ta ủy khuất nha, tại sao ty lại đem post ở thư viện trước a , ta cứ ở đây chờ chap mới mà 0 thấy ty post hóa ra là đem đi chỗ khác , thật quá đáng mà , huhuhu
Pingback: Top Posts — WordPress.com
Hắc hắc, H quá, H quá! Boss đại nhân anh tuấn tiêu sái à, ngài quả là hàng biến thái chất lượng cao nha, trình độ tẩy não và kỹ sảo thật đáng ngưỡng mộ.